Sunday, 26 June 2011

Em yêu, dịu dàng...



 Khi viết những dòng này.

Em đang nghe I'm yours của The Script và muốn khóc. Em muốn em dịu dàng.


Nó da diết quá, những giai điệu. Nó mong manh quá, những cảm xúc. Nó vô thực quá, con người!

Tất cả dường như chỉ là ở cách diễn đạt, ký ức và sự nhạy cảm của tâm hồn! Theo những cách khác nhau, em khao khát sự dịu dàng cũng như khao khát một tình yêu chân thành và trọn vẹn. Hẳn nhiên vì thế mà em mang nhiều vết xước cùng những nỗi sợ hãi.

Vậy là, hẹn xưa dù muốn quên nhưng không thể nào không nhớ. 

Hình hài của những con đường màu xanh, những tia nắng lọt qua đám lá, những tiếng cười lẫn vào tiếng gió, tiếng xào xạc của lá rơi và những giọt nước mắt rơi như một nỗi niềm chia sẻ. Những trang viết đầy ám ảnh của Trang Hạ về những sáng sớm trên núi, hương Kenzo Flowers dịu dàng và những khoảnh khắc người ta yêu cuộc sống này đến mức nhói đau trong lòng... 

Giống như khoảnh khắc này, những giai điệu này, cái cách anh ấy phát âm câu "I'm yours"... có phải là nhịp trầm nhất của tâm hồn, cũng là nốt cao nhất của tình yêu, của sự dịu dàng...
Khoảnh khắc mà sáng nay, khi vừa tỉnh giấc, đôi chút lành lạnh, nép vào cánh tay ôm chặt ngái ngủ. Đó là khoảnh khắc hạnh phúc và thực sự được yêu thương.

Mùa xuân đã qua từ bao giờ nhỉ? Thế giới này. Những màu sắc, mùi hương và âm thanh. Đừng quên nhé!
Những cánh hoa sen rơi xuống tự bao giờ?

Và những giấc mơ vẫn thường về bên gối.

Cuộc sống còn nhiều khó khăn, còn nhiều lo lắng và bất an. Không ai biết ngày mai sẽ ra sao cả. Không biết ngày hôm nay yên bình có còn trở lại. 

Dù cuộc sống có cằn cỗi đến thế nào, vẫn còn những khoảnh khắc dịu dàng mà người ta không thể chối bỏ. Hàng ngày, người ta vẫn mất nhau, vẫn yêu nhau, vẫn làm cho nhau hạnh phúc và buồn khổ. Người ta vẫn cô đơn và tìm kiếm. Người ta vẫn mừng rỡ khi gặp được. Người ta vẫn sống và vẫn chết... 

Cuộc sống là một dòng sông. Miễn cưỡng để bị cuốn đi, chi bằng hòa vào dòng chảy của dòng sông đó, rồi với tay lấy cho mình những khắc bềnh bồng....

... I'm yours.... It's.. tr..u..e........

Saturday, 25 June 2011

Bài hát của hôm nay

Anh nhầm rồi,
Bài này là bài "To love you more" của Celine Dion.
Anh nghe nhầm bài rồi. Listen to your heart-Roxette là nhạc rock mà.
--------------------
Nhưng mà tự nhiên lại thấy nhớ ngày xưa quá.
Nghe lại Celine, đúng là không thể cưỡng lại được, những kỷ niệm cứ ào về.
Những ngày qua em quên nhiều thứ quá.
Có khi phải nhìn thấy sự thật thế này em mới tỉnh giấc.
Em thèm có được cảm giác của ngày mới yêu.
Vui vẻ, em chẳng bận lòng về bất cứ điều gì. Anh đi với ai, anh nói chuyện với ai, anh tâm sự với ai... thật sự không phải là vấn đề lớn . Anh có nhiều em gái nên phải chia sẻ nhiều.(Em tự hỏi không biết ở đâu ra mà nhiều thế?)*--*
Em không ghen đâu nhé. Chỉ là em cũng muốn được như vậy. Em cũng muốn được chia sẻ, mỗi khi em buồn, em cũng muốn anh là người ở cạnh bên. Dù anh không nói gì, nhưng chỉ cần anh ngồi ở đó, vậy là đủ.
Anh có muốn là người như thế với em không?.............. Người quan trọng....

Em buồn cười thật. Em vẫn luôn nghĩ rằng yêu là sẽ mỉm cười khi người mình yêu thương hạnh phúc. Còn nỗi đau hãy giữ lại cho riêng mình.
Vậy sao em lại muốn anh nghe những chuyện buồn của em.

Em rất hiểu những điều đẹp đẽ đang ở đây, đã được gầy dựng. Đừng vì những điều vớ vẩn mà đánh mất tất cả những gì mình trân trọng và yêu thương. Em sẽ nhớ. Em mong anh cũng nhớ.

Tặng anh bài hát này nhé.

Friday, 24 June 2011

NGỒI BÊN EM




Tối rồi,
Khuya rồi,
Anh chưa ngủ,
Em chưa ngủ.
Mình nghe chiếc ô ngăn đôi.
Ôi trời, tự nhiên thấy giống mình quá .
Mỗi người một nỗi niềm riêng, anh cũng có, em cũng có.
Có những điều xa thật xa, bỗng về bên em
Có những điều gần thật gần, bỗng xa thật xa.
Em lại thấy điều em không muốn thấy, nhưng cứ phải tìm kiếm. Chỉ dấu bên trong mà không thể cho anh biết.
Cảm xúc cứ thế mâu thuẫn mà chính em cũng không biết điều em đang nghĩ có đúng không.
Quanh quẩn chỉ có em  thôi.
Không biết những ngày bình yên có còn được bao lâu.
.........

Saturday, 18 June 2011

Lễ Rửa Tội

Gioan – Trần Đình Phong
Tổ chức lúc 05:00Am ngày 18/06/2011 tại Tu viện Mân Côi-Chí Hòa

Sau đây là một số hình ảnh của buổi lễ
Nhân vật chính ngồi ở giữa cùng với Cha đỡ đầu và Cô vợ sắp cưới xinh đẹp
Trông rất là “Thánh thiện”.

Trả lời câu hỏi nhập đạo - nghi thức đón Con chiên mới của Chúa.

 Cực kỳ tập trung để nghe Cha tuyên bố nghi thức …bắt đầu.

 Một trong những nghi thức rửa tội.



Cha đỡ đầu mặc áo trắng cho con .





Nghi thức trao nến sáng.


Cha chủ tế và quý Sơ trong tu viện.

Nghi thức sức dầu Thêm sức.

Nghi thức rước Mình Thánh Chúa – P rước lễ lần đầu.

Sau Thánh Lễ mọi người chụp hình lưu niệm với các Sơ đã dạy lớp giáo lý.

Sơ Lâm nhỏ bé quá , mình đứng phía trước P, có bằng giáo lý hôn nhân rồi nhé.




 

 
 Cả nhà đây rồi…




Sáu năm trước hai bạn này cũng học với Sơ Lâm, Lúc đó không chịu chụp hình kỷ niệm . Giờ thấy người ta chụp cũng ham vui bon chen đòi chụp ké.
Chị và anh rể đấy.

Thursday, 16 June 2011

THE MAN WHO CAN'T BE MOVED



Lâu rồi nhỉ,
Ngoảnh đi đã 1 tháng nay mình chẳng có thời gian để nhìn lại mình.
Thời gian đáng sợ,
Thôi thúc, lôi kéo người ta trôi tuột theo một cách tàn nhẫn.
Cố gắng chạy đua chỉ để thỏa mãn sự kiêu ngạo .
Cuối cùng mình có gì? Em biết không? chỉ là sự kiêu ngạo.
Tự nhiên lại muốn nghe lại The Script - The Man Who can't be moved.
Bài hát này mình nghe mỗi khi thấy khó kiểm soát, để tự mình phải thoát ra khỏi giới hạn. Để biết rằng em chỉ là em thôi, em gái.