Friday, 22 April 2011
Em,
Có một ngày vừa sáng, nắng không tràn qua ô cửa thân quen.
Đọc những dòng tin không phải của mình em thấy mắt hơi cay.
Xin lỗi nhé, vì em không thể làm anh vui, vì em không thể sẻ chia những khó khăn đang đè nặng trên vai anh. Xin lỗi vì có khi em cũng là một phần không nhỏ của gánh nặng ấy.
Xin lỗi vì vô tình thôi.
Ngày đó trôi qua bình thường, em thấy nhẹ nhõm vì biết rằng khi em không thể là người bạn để tâm sự thì sẽ có một người luôn sẵn sàng để chia sẻ cùng anh.
Em muốn dịu dàng , nhẹ nhàng ở bên anh như một khúc nhạc , như một mảng chiều êm ả không chút bận lòng. Nhưng lòng em lại gợn sóng, u sầu và khó hiểu.
Những cảm xúc
Đôi khi em muốn giữ lại cho mình nhưng thật khó. Tất cả cứ trôi đi. Giống cơn gió thoảng qua làm mặt nước lung lay, làm cành cây lao xao và lá cũng trôi theo gió. Biết tìm lại ở đâu?
Đôi khi em bắt gặp những điều em đã đánh mất trong người khác. Em chỉ đứng ngoài nhìn vào và chợt nhớ rằng mình đã quên! Vội vã tìm nhưng chẳng còn lại bao nhiêu. Góp lại cho đầy nhưng dường như chẳng thể đủ.
Cứ thế,
Mỗi ngày một chút, mất đi một chút điều quý giá , thêm vào một chút buồn và trống rỗng.
Còn lại em...
Labels:
cho em
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

0 comments:
Post a Comment