Đó chỉ là một khoảnh khắc.
Trời đang mưa.
Tiếng mưa nghe lạnh
Mịt mờ và ảm đạm.
Cứ lo ngập nước con hẻm phía sau, nơi mang lại chút ánh sáng, chút gió, chút sinh khí cho văn phòng nhỏ bé này.
---
Lại nghĩ đến những điều không vui,
Có người cảm thấy thật bình thường khi những người bạn của bạn nói những câu đùa vui ác ý với em.
Có người cảm thấy mệt mỏi vì em tự đem phiền muộn vào cuộc sống vốn không ít những lo toan.
Người ta lại thấy khó chịu khi em phản ứng chỉ vì em sợ.
Có lẽ người ta không hiểu rằng lời nói tuy đùa thật, nhưng không hẳn là không có ý.
Người ta quên là em
Những gì em cần lúc ấy chỉ là một chút ủi an.
Một chữ thôi.
Để em luôn tin.
---
Những bông hoa đẹp, khó mà không ngắm nhìn.
Dù trên tay anh cũng có một bông hoa.
---
"Những ngày này, trong lòng em chợt cảm thấy cô đơn."
Có nhiều thay đổi. Có những điều mới đến. Và có những điều đã ra đi.
Tôi. Khoảnh khắc này, thấy hoảng hốt và lạc loài.
Không bao giờ là an toàn khi đặt niềm vui của bạn vào tay một người xa lạ.
Dù sao cũng xin lỗi vì em đã Giận.
---
Đêm nay Mưa.
Người thì buốt giá nhớ cơn mưa mà mình đã đi qua.
Người thì buốt giá nhớ cơn mưa mà mình để lại.
Kẻ lại buốt giá nghĩ đến cơn mưa chưa tới trong đời mình.
Tôi thì có buốt giá mưa trong tim tôi.
Khoảnh khắc. Khi tôi nhìn thấy. Ánh đèn đường vàng vọt. Sáng. Nhưng mãi mãi cô đơn.
---
QA từng nói với tôi rằng:
"Yêu thương lâu ngày rồi sẽ cạn. Con chim sẻ bên cửa sổ rồi sẽ tung cánh bay vào trời xanh."
Và em đi.
Tôi đã gọi.
Nhưng em không về.
------------------------------------
Friday, 15 April 2011
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
0 comments:
Post a Comment