- Buổi sáng lại làm việc cùng chủ đầu tư. Mệt mỏi và tức giận. Quên cả bữa ăn sáng với T, Quên cả ly cafe' quen thuộc mỗi ngày.
- Tất cả đều được bù đắp rồi. Thư giãn với Rio. Mong tuần nào cũng có một buổi tối đẹp như thế.
---
Đôi khi em thèm được tư do, có đôi cánh bay khắp nơi, không lo gì cho ngày mai, không lo gì cho hiện tại, chỉ đơn giản sống hết mình với tình yêu, thật thà với suy nghĩ.
"Rio" thể hiện một tình cảm trong sáng, giản dị, đời thường. Tình bạn, tình yêu đâu cần phân biệt chủng loài hay màu da. Chỉ cần là cảm xúc thật.
Jewel và Linda là những cô gái cá tính. Cái cá tính hòa quyện cùng chất nữ tính mà hai nhân vật sở hữu thật sự là hoàn hảo. Giây phút Blu và Otolio nhìn thấy Jewel và Linda xuất hiện như thiên thần khiến em có chút ganh tị.
Em không khiến anh phải ngơ ngác và mềm nhũn ra như thế nhỉ!
Jewel và Linda,
Tôi đã nghĩ tình yêu và tình bạn của họ tồn tại giống như cỏ cây, hoa lá, như nắng, như gió, như sắc màu . Rất tự nhiên. Giữa họ là niềm tin vững vàng . Mọi vui buồn, hạnh phúc trôi qua trong đời như những làn gió thoảng. Nó không dữ dội và cũng không để lại quá nhiều ám ảnh mà mang lại những nỗi nhớ da diết như người ta khát thèm cảm giác yên bình. Jewel mạnh mẽ, quyết đoán và hoàn toàn bản năng. Linda duyên dáng trầm tính hơn Cả hai có một điểm chung đó là YÊU. Họ yêu với một tình yêu ngây thơ, sống một cuộc đời vô tư, nhân hậu và yêu thương mọi người, Họ không suy nghĩ quá nhiều và biết đơn giản hóa nhiều vấn đề. Nó khiến cho cuộc sống thanh thản hơn. Họ, thật khác con người tôi, họ là những cô gái mà tất cả đàn ông trên thế giới muốn có. Và người đàn ông có được một người - giống như - họ, là một trong những đàn ông hạnh phúc nhất thế giới này.
Người đàn ông của tôi, hẳn nhiên không phải nằm trong số những người may mắn có được một người phụ nữ như vậy, bởi anh ấy đang có Tôi.
"Đầu óc không có nhiều những con số, nhưng trái tim lại có quá nhiều nỗi buồn".
Những nỗi buồn của tôi đã cất cánh bay đi nhiều kể từ khi anh ấy đến. Khi ở cạnh anh ấy, tôi không đủ thời gian cho những suy tư vẩn vơ, cho ưu phiền và những vết thương đã xanh rêu. Có lẽ một phần bởi thế nên tôi ở lại. Người đàn ông của tôi, bởi anh không trói tôi lại, nên tôi không khao khát ra đi...
Cuộc sống có quá nhiều góc cạnh để ta thưởng thức. Sẽ không có góc nhìn nào có thể trùng với góc nhìn nào, và những quả táo có vị chua, ngọt chưa bao giờ giống nhau.
Dẫu sao, tôi đã có những chiều thật dịu dàng và bay bổng với hạnh phúc của người khác. Dẫu sao cũng nên để tình yêu tự tìm lấy con đường riêng. Dẫu sao cũng không nên là quá nhiều.
Bởi, tôi hiểu!

0 comments:
Post a Comment