Thursday, 28 April 2011

HOW DO YOU DO - ROXETTE




Hôm nay chỉ muốn nghe vậy thôi,
Một bài hát đơn giản,
Một lời chào đơn giản,
Chào nhau như thế cũng làm vui.
Em khao khát cuộc sống đơn giản, suy nghĩ đơn giản thôi, yêu cũng đơn giản .
Em có những người bạn , có khi chẳng bao giờ gặp, nhưng luôn hiểu và mong muốn cho nhau có cuộc sống yên bình.
Cuộc sống vốn đã khuấy động tâm hồn mình rồi, mình gặp nhau , mình chia sẻ cùng nhau, mình thoải mái. Nhưng người ở bên cạnh mình sẽ nghĩ sao? Có thoải mái không? Có khi lại tạo cho họ những suy nghĩ không hay.
Thế là mình không gặp. Không nhắn tin. Mình trút nỗi buồn của mình vào người bạn ấy cũng chỉ là làm họ thêm bận tâm.
Còn với người bạn chỉ nghe mà chẳng chút bận lòng, chỉ là hình thức , chỉ là muốn thể hiện điều gì đó...Tâm sự với người như thế, mình chẳng nhẹ nhàng hơn chút nào, mà có khi cả mình và người bạn ấy lại đi vào ảo tưởng, Lại sinh chuyện....
Mình nên tìm cách để chia sẻ với người ở gần mình nhất. Với một người có ý nghĩa với mình. Hoặc nếu không thể thì cất vào một nơi nào đó - blog- chẳng hạn.
Bài hát mình muốn gửi tới những người bạn của mình. Những người mình không muốn lén gặp, lén nhắn tin. Đó là những mối quan hệ nguy hiểm tiềm ẩn. Chỉ đùa thôi, đừng tưởng là thật nhé. 
Cám ơn bạn đã ở bên tôi lúc tôi cần bạn.
Cảm ơn bạn vì bạn không ở bên tôi chỉ vì muốn tôi bình yên
Cảm ơn bạn đã luôn nghĩ đến tôi một cách trong sáng.
Cảm ơn vì bạn thực sự là một người bạn.

0 comments:

Post a Comment