Thursday, 28 April 2011

HOW DO YOU DO - ROXETTE




Hôm nay chỉ muốn nghe vậy thôi,
Một bài hát đơn giản,
Một lời chào đơn giản,
Chào nhau như thế cũng làm vui.
Em khao khát cuộc sống đơn giản, suy nghĩ đơn giản thôi, yêu cũng đơn giản .
Em có những người bạn , có khi chẳng bao giờ gặp, nhưng luôn hiểu và mong muốn cho nhau có cuộc sống yên bình.
Cuộc sống vốn đã khuấy động tâm hồn mình rồi, mình gặp nhau , mình chia sẻ cùng nhau, mình thoải mái. Nhưng người ở bên cạnh mình sẽ nghĩ sao? Có thoải mái không? Có khi lại tạo cho họ những suy nghĩ không hay.
Thế là mình không gặp. Không nhắn tin. Mình trút nỗi buồn của mình vào người bạn ấy cũng chỉ là làm họ thêm bận tâm.
Còn với người bạn chỉ nghe mà chẳng chút bận lòng, chỉ là hình thức , chỉ là muốn thể hiện điều gì đó...Tâm sự với người như thế, mình chẳng nhẹ nhàng hơn chút nào, mà có khi cả mình và người bạn ấy lại đi vào ảo tưởng, Lại sinh chuyện....
Mình nên tìm cách để chia sẻ với người ở gần mình nhất. Với một người có ý nghĩa với mình. Hoặc nếu không thể thì cất vào một nơi nào đó - blog- chẳng hạn.
Bài hát mình muốn gửi tới những người bạn của mình. Những người mình không muốn lén gặp, lén nhắn tin. Đó là những mối quan hệ nguy hiểm tiềm ẩn. Chỉ đùa thôi, đừng tưởng là thật nhé. 
Cám ơn bạn đã ở bên tôi lúc tôi cần bạn.
Cảm ơn bạn vì bạn không ở bên tôi chỉ vì muốn tôi bình yên
Cảm ơn bạn đã luôn nghĩ đến tôi một cách trong sáng.
Cảm ơn vì bạn thực sự là một người bạn.

Sunday, 24 April 2011

Một người khác

Một tin nhắn buổi tối , chỉ quan tâm và chỉ đơn giản là muốn nói chuyện với anh - vào buổi tối - qua điện thoại.
Chắc là không đúng lúc. Anh đang bận làm việc.
Hoặc cũng có thể em không phải là đối tượng để có thể "tâm sự đêm" chăng? -_-

Em không phải là người có thể giúp anh gỡ bỏ những ưu phiền dù em đã cố gắng lắng nghe, cố gắng hiểu , và ở bên anh mỗi khi em thấy anh mệt mỏi và cần được chia sẻ...

Cũng không hiệu quả lắm nhỉ. Chắc em không có khiếu chia sẻ, cũng không có duyên ăn nói để dù có nói nhiều chuyện lung tung, linh tinh vẫn có thể khiến anh cảm thấy thoải mái, vui vẻ, và ngủ ngon...
Em, không may mắn được là người như thế.

Em,
Chỉ hơi tham thôi, một chút thôi !
Vì chỉ muốn nhận một tin nhắn nghe thật ngọt ngào vào buổi tối trước khi đi ngủ.

"Chúc em iu ngủ ngon"  nghe cũng được, và thế cũng đủ. Em rất vui vì anh đã nhớ đến em.

Nhưng giá như : " Em có thức khuya làm việc không? Hnay làm việc có vui không ? Có đi đâu chơi không? Kể anh nghe đi ? "
Có lẽ em sẽ cười và nói anh sến nhỉ. Nhưng em sẽ vô cùng hạnh phúc nếu anh quan tâm em theo cách như thế.

Chỉ là giá như thôi.

Hoặc khi anh buồn, mệt mỏi
Mà em thì vô tâm , không biết cách chia sẻ cùng anh, cũng không tinh tế để nhận thấy anh đang cần chia sẻ. Tự nhận xét nhé, Em quá tệ.

Nhưng giá như anh nhắn cho em :" Em có phải thức khuya làm việc không? Hôm nay anh bị stress nhiều việc quá. Tâm sự với anh chút được không?
Em sẽ thức cả đêm để nghe anh nói, hoặc nói thật nhiều để anh vui. Để được là người giúp anh tháo bớt gánh nặng trên vai. Để được nghe anh nói rằng : " Cám ơn em đã nói chuyện với anh, anh thấy thoải mái hơn rất nhiều...giờ, anh sẽ ngủ ngon..."

Cũng chỉ giá như là thế.

Cuối cùng thì vẫn là em vô tâm

Nhưng...
...có...
...Một người khác.

Đang nghe Linh hát "Chỉ Là Giấc Mơ". Yêu  Linh rồi,
Lại cảm thấy buồn tênh ... chênh vênh ... và ... sao nhẹ một cách lạ lùng.



Em chẳng thể hiểu nổi em.
Chờ đợi ai?
Anh ở đâu?
Em ở đâu?

Em,
Giống như đang bơi ngoài biển , xa thật xa bờ cát
Cứ thế, bơi , mệt nhoài , ý chí và tâm hồn cạn kiệt.
Nhìn thấy bãi cát trắng, êm êm , gần thật gần
Tưởng như có thể nằm soài, ôm lấy mặt cát
Bình yên.

Bất chợt,
Một con sóng,
Kéo em, xô em, trôi tuột khỏi vòng tay cát trắng.
Em lênh đênh,
Không biết bám víu vào đâu.
Chỉ nhẹ nhàng vui
Vì biết rằng, dù không có em
Bãi cát ấy vẫn tràn ngập nắng, gió
Và chắc cũng không thiếu những dấu chân.
Một người khác.

Friday, 22 April 2011

Em,


Có một ngày vừa sáng, nắng không tràn qua ô cửa thân quen.
Đọc những dòng tin không phải của mình em thấy mắt hơi cay.

Xin lỗi nhé, vì em không thể làm anh vui, vì em không thể sẻ chia những khó khăn đang đè nặng trên vai anh. Xin lỗi vì có khi em cũng là một phần không nhỏ của gánh nặng ấy.
Xin lỗi vì vô tình thôi.

Ngày đó trôi qua bình thường, em thấy nhẹ nhõm vì biết rằng khi em không thể là người bạn để tâm sự thì sẽ có một người  luôn sẵn sàng để chia sẻ cùng anh.
Em muốn dịu dàng , nhẹ nhàng ở bên anh như một khúc nhạc , như một mảng chiều êm ả không chút bận lòng. Nhưng lòng em lại gợn sóng, u sầu và khó hiểu.

Những cảm xúc
Đôi khi em muốn giữ lại cho mình nhưng thật khó. Tất cả cứ trôi đi. Giống cơn gió thoảng qua làm mặt nước lung lay, làm cành cây lao xao và lá cũng trôi theo gió. Biết tìm lại ở đâu?

Đôi khi em bắt gặp những điều em đã đánh mất trong người khác. Em chỉ đứng ngoài nhìn vào và chợt nhớ rằng mình đã quên! Vội vã tìm nhưng chẳng còn lại bao nhiêu. Góp lại cho đầy nhưng dường như chẳng thể đủ.
Cứ thế,
Mỗi ngày một chút, mất đi một chút điều quý giá , thêm vào một chút buồn và trống rỗng.
Còn lại em...

Monday, 18 April 2011

Mưa,


Hôm nay có chút mưa,
Xa xôi và khắc khoải

Em chia sẻ với tôi về tình yêu, về niềm tin, và có mưa...
Tôi thấy em buồn , đôi mắt trĩu nặng, giọng em run vì không biết phải trải lòng mình như thế nào để vẫn có thể bảo vệ được người dù vô tình đã khiến em đau.

Em tôi, đôi mắt yếu ớt và run run.

Muốn khuyên em nhiều , chân thành và thẳng thắn. Nhưng những lời khuyên ấy chắc sẽ khiến em đau hơn.
Những suy nghĩ của tôi về tình yêu của em không còn khách quan nữa. Không còn đáng tin. Nên lại thôi.

Vì tôi cũng thế, cũng như em. Yếu đuối và rối bời. Tôi viết entry này cho em cũng là cho tôi.

Chỉ mong em bình yên,
Chỉ mong tôi bình yên.

Sunday, 17 April 2011

Chủ Nhật với Rio

- Một ngày vất vả. Cả đêm thức làm việc nên hơi căng thẳng. Em thèm được ngủ nướng giống con gái Su Su.
- Buổi sáng lại làm việc cùng chủ đầu tư. Mệt mỏi và tức giận. Quên cả bữa ăn sáng với T, Quên cả ly cafe' quen thuộc mỗi ngày.
- Tất cả đều được bù đắp rồi. Thư giãn với Rio. Mong tuần nào cũng có một buổi tối đẹp như thế.
---
Đôi khi em thèm được tư do, có đôi cánh bay khắp nơi, không lo gì cho ngày mai, không lo gì cho hiện tại, chỉ đơn giản sống hết mình với tình yêu, thật thà với suy nghĩ.

"Rio" thể hiện một tình cảm trong sáng, giản dị, đời thường. Tình bạn, tình yêu đâu cần phân biệt chủng loài hay màu da. Chỉ cần là cảm xúc thật.

Jewel và Linda là những cô gái cá tính. Cái cá tính hòa quyện cùng chất nữ tính mà hai nhân vật sở hữu thật sự là hoàn hảo. Giây phút Blu và Otolio nhìn thấy Jewel và Linda xuất hiện như thiên thần khiến em có chút ganh tị.
Em không khiến anh phải ngơ ngác và mềm nhũn ra như thế nhỉ!


Jewel và Linda,
Tôi đã nghĩ  tình yêu và tình bạn của họ tồn tại giống như cỏ cây, hoa lá, như nắng, như gió, như sắc màu . Rất tự nhiên. Giữa họ là niềm tin vững vàng . Mọi vui buồn, hạnh phúc  trôi qua trong đời  như những làn gió thoảng. Nó không dữ dội và cũng không để lại quá nhiều ám ảnh mà mang lại những nỗi nhớ da diết như người ta khát thèm cảm giác yên bình. Jewel mạnh mẽ, quyết đoán và hoàn toàn bản năng. Linda duyên dáng trầm tính hơn Cả hai có một điểm chung đó là YÊU. Họ yêu với một tình yêu ngây thơ, sống một cuộc đời vô tư, nhân hậu và yêu thương mọi người, Họ không suy nghĩ quá nhiều và biết đơn giản hóa nhiều vấn đề. Nó khiến cho cuộc sống thanh thản hơn. Họ, thật khác con người tôi, họ là những cô gái mà tất cả đàn ông trên thế giới muốn có. Và người đàn ông có được một người - giống như - họ, là một trong những đàn ông hạnh phúc nhất thế giới này.
Người đàn ông của tôi, hẳn nhiên không phải nằm trong số những người may mắn có được một người phụ nữ như vậy, bởi anh ấy đang có Tôi. 

"Đầu óc không có nhiều những con số, nhưng trái tim lại có quá nhiều nỗi buồn".
Những nỗi buồn của tôi đã cất cánh bay đi nhiều kể từ khi anh ấy đến. Khi ở cạnh anh ấy, tôi không đủ thời gian cho những suy tư vẩn vơ, cho ưu phiền và những vết thương đã xanh rêu. Có lẽ một phần bởi thế nên tôi ở lại. Người đàn ông của tôi, bởi anh không trói tôi lại, nên tôi không khao khát ra đi...

Cuộc sống có quá nhiều góc cạnh để ta thưởng thức. Sẽ không có góc nhìn nào có thể trùng với góc nhìn nào, và những quả táo có vị chua, ngọt chưa bao giờ giống nhau. 

Dẫu sao, tôi đã có những chiều thật dịu dàng và bay bổng với hạnh phúc của người khác. Dẫu sao cũng nên để tình yêu tự tìm lấy con đường riêng. Dẫu sao cũng không nên là quá nhiều.

Bởi, tôi hiểu!


Friday, 15 April 2011

Gọi em đâu rồi ?

Đó chỉ là một khoảnh khắc.
Trời đang mưa.
Tiếng mưa nghe lạnh
Mịt mờ và ảm đạm.
Cứ lo ngập nước con hẻm phía sau, nơi mang lại chút ánh sáng, chút gió, chút sinh khí cho văn phòng nhỏ bé này.
---
Lại nghĩ đến những điều không vui,
Có người cảm thấy thật bình thường khi những người bạn của bạn nói những câu đùa vui ác ý với em.
Có người cảm thấy mệt mỏi vì em tự đem phiền muộn vào cuộc sống vốn không ít những lo toan.
Người ta lại thấy khó chịu khi em phản ứng chỉ vì em sợ.
Có lẽ người ta không hiểu rằng lời nói tuy đùa thật, nhưng không hẳn là không có ý.
Người ta quên là em
Những gì em cần lúc ấy chỉ là một chút ủi an.
Một chữ thôi.
Để em luôn tin.
---
Những bông hoa đẹp, khó mà không ngắm nhìn.
Dù trên tay anh cũng có một bông hoa.
---
"Những ngày này, trong lòng em chợt cảm thấy cô đơn."
Có nhiều thay đổi. Có những điều mới đến. Và có những điều đã ra đi.
Tôi. Khoảnh khắc này, thấy hoảng hốt và lạc loài.
Không bao giờ là an toàn khi đặt niềm vui của bạn vào tay một người xa lạ.
Dù sao cũng xin lỗi vì em đã Giận.  
---
Đêm nay Mưa.
Người thì buốt giá nhớ cơn mưa mà mình đã đi qua.
Người thì buốt giá nhớ cơn mưa mà mình để lại.
Kẻ lại buốt giá nghĩ đến cơn mưa chưa tới trong đời mình.
Tôi thì có buốt giá mưa trong tim tôi.
Khoảnh khắc. Khi tôi nhìn thấy. Ánh đèn đường vàng vọt. Sáng. Nhưng mãi mãi cô đơn.
---
QA từng nói với tôi rằng:
"Yêu thương lâu ngày rồi sẽ cạn. Con chim sẻ bên cửa sổ rồi sẽ tung cánh bay vào trời xanh."
Và em đi.
Tôi đã gọi.
Nhưng em không về.
------------------------------------

Saturday, 9 April 2011

P's day

09 04 2011
Bắt đầu 1 ngày bình thường, sinh nhật Phong, sinh nhật anh iu.
Mình đã tự làm và đăng blog của Archiart rồi mà , thế mà bây giờ lại cảm thấy khó quá đi.
Phải mất hai ngày mới có thể viết được .
Chúc mừng sinh nhật Phong, phải tới 12h đêm mình mới nhắn tin chúc mừng, chắc là buồn và giận đây.
Người ta thích những điều ngọt ngào, không ưa những gì cay đắng. Nhưng dường như nói những lời cay đắng thì dễ dàng hơn những câu nói ngọt ngào rất nhiều. Sợ bị tìm thấy. Sợ bị bắt. Nên lời nói đến đầu môi mà không thốt ra được thì lại im lặng mà nuốt vào. Dù chỉ là 1 lời chúc. Bé xíu.

Ta sẽ sống ngày hôm nay. Sống ngày mai, và ngày kia nữa... Để chờ xem liệu có 1 ngày, đi cạnh nhau bên bờ biển và gọi điện cho cô con gái út 21 tuổi. Lại hạnh phúc như ngày hôm nay!
Mừng sinh nhật, P.
Happy. Có nghĩa là Hạnh phúc!