Sunday, 26 June 2011

Em yêu, dịu dàng...



 Khi viết những dòng này.

Em đang nghe I'm yours của The Script và muốn khóc. Em muốn em dịu dàng.


Nó da diết quá, những giai điệu. Nó mong manh quá, những cảm xúc. Nó vô thực quá, con người!

Tất cả dường như chỉ là ở cách diễn đạt, ký ức và sự nhạy cảm của tâm hồn! Theo những cách khác nhau, em khao khát sự dịu dàng cũng như khao khát một tình yêu chân thành và trọn vẹn. Hẳn nhiên vì thế mà em mang nhiều vết xước cùng những nỗi sợ hãi.

Vậy là, hẹn xưa dù muốn quên nhưng không thể nào không nhớ. 

Hình hài của những con đường màu xanh, những tia nắng lọt qua đám lá, những tiếng cười lẫn vào tiếng gió, tiếng xào xạc của lá rơi và những giọt nước mắt rơi như một nỗi niềm chia sẻ. Những trang viết đầy ám ảnh của Trang Hạ về những sáng sớm trên núi, hương Kenzo Flowers dịu dàng và những khoảnh khắc người ta yêu cuộc sống này đến mức nhói đau trong lòng... 

Giống như khoảnh khắc này, những giai điệu này, cái cách anh ấy phát âm câu "I'm yours"... có phải là nhịp trầm nhất của tâm hồn, cũng là nốt cao nhất của tình yêu, của sự dịu dàng...
Khoảnh khắc mà sáng nay, khi vừa tỉnh giấc, đôi chút lành lạnh, nép vào cánh tay ôm chặt ngái ngủ. Đó là khoảnh khắc hạnh phúc và thực sự được yêu thương.

Mùa xuân đã qua từ bao giờ nhỉ? Thế giới này. Những màu sắc, mùi hương và âm thanh. Đừng quên nhé!
Những cánh hoa sen rơi xuống tự bao giờ?

Và những giấc mơ vẫn thường về bên gối.

Cuộc sống còn nhiều khó khăn, còn nhiều lo lắng và bất an. Không ai biết ngày mai sẽ ra sao cả. Không biết ngày hôm nay yên bình có còn trở lại. 

Dù cuộc sống có cằn cỗi đến thế nào, vẫn còn những khoảnh khắc dịu dàng mà người ta không thể chối bỏ. Hàng ngày, người ta vẫn mất nhau, vẫn yêu nhau, vẫn làm cho nhau hạnh phúc và buồn khổ. Người ta vẫn cô đơn và tìm kiếm. Người ta vẫn mừng rỡ khi gặp được. Người ta vẫn sống và vẫn chết... 

Cuộc sống là một dòng sông. Miễn cưỡng để bị cuốn đi, chi bằng hòa vào dòng chảy của dòng sông đó, rồi với tay lấy cho mình những khắc bềnh bồng....

... I'm yours.... It's.. tr..u..e........

Saturday, 25 June 2011

Bài hát của hôm nay

Anh nhầm rồi,
Bài này là bài "To love you more" của Celine Dion.
Anh nghe nhầm bài rồi. Listen to your heart-Roxette là nhạc rock mà.
--------------------
Nhưng mà tự nhiên lại thấy nhớ ngày xưa quá.
Nghe lại Celine, đúng là không thể cưỡng lại được, những kỷ niệm cứ ào về.
Những ngày qua em quên nhiều thứ quá.
Có khi phải nhìn thấy sự thật thế này em mới tỉnh giấc.
Em thèm có được cảm giác của ngày mới yêu.
Vui vẻ, em chẳng bận lòng về bất cứ điều gì. Anh đi với ai, anh nói chuyện với ai, anh tâm sự với ai... thật sự không phải là vấn đề lớn . Anh có nhiều em gái nên phải chia sẻ nhiều.(Em tự hỏi không biết ở đâu ra mà nhiều thế?)*--*
Em không ghen đâu nhé. Chỉ là em cũng muốn được như vậy. Em cũng muốn được chia sẻ, mỗi khi em buồn, em cũng muốn anh là người ở cạnh bên. Dù anh không nói gì, nhưng chỉ cần anh ngồi ở đó, vậy là đủ.
Anh có muốn là người như thế với em không?.............. Người quan trọng....

Em buồn cười thật. Em vẫn luôn nghĩ rằng yêu là sẽ mỉm cười khi người mình yêu thương hạnh phúc. Còn nỗi đau hãy giữ lại cho riêng mình.
Vậy sao em lại muốn anh nghe những chuyện buồn của em.

Em rất hiểu những điều đẹp đẽ đang ở đây, đã được gầy dựng. Đừng vì những điều vớ vẩn mà đánh mất tất cả những gì mình trân trọng và yêu thương. Em sẽ nhớ. Em mong anh cũng nhớ.

Tặng anh bài hát này nhé.

Friday, 24 June 2011

NGỒI BÊN EM




Tối rồi,
Khuya rồi,
Anh chưa ngủ,
Em chưa ngủ.
Mình nghe chiếc ô ngăn đôi.
Ôi trời, tự nhiên thấy giống mình quá .
Mỗi người một nỗi niềm riêng, anh cũng có, em cũng có.
Có những điều xa thật xa, bỗng về bên em
Có những điều gần thật gần, bỗng xa thật xa.
Em lại thấy điều em không muốn thấy, nhưng cứ phải tìm kiếm. Chỉ dấu bên trong mà không thể cho anh biết.
Cảm xúc cứ thế mâu thuẫn mà chính em cũng không biết điều em đang nghĩ có đúng không.
Quanh quẩn chỉ có em  thôi.
Không biết những ngày bình yên có còn được bao lâu.
.........

Saturday, 18 June 2011

Lễ Rửa Tội

Gioan – Trần Đình Phong
Tổ chức lúc 05:00Am ngày 18/06/2011 tại Tu viện Mân Côi-Chí Hòa

Sau đây là một số hình ảnh của buổi lễ
Nhân vật chính ngồi ở giữa cùng với Cha đỡ đầu và Cô vợ sắp cưới xinh đẹp
Trông rất là “Thánh thiện”.

Trả lời câu hỏi nhập đạo - nghi thức đón Con chiên mới của Chúa.

 Cực kỳ tập trung để nghe Cha tuyên bố nghi thức …bắt đầu.

 Một trong những nghi thức rửa tội.



Cha đỡ đầu mặc áo trắng cho con .





Nghi thức trao nến sáng.


Cha chủ tế và quý Sơ trong tu viện.

Nghi thức sức dầu Thêm sức.

Nghi thức rước Mình Thánh Chúa – P rước lễ lần đầu.

Sau Thánh Lễ mọi người chụp hình lưu niệm với các Sơ đã dạy lớp giáo lý.

Sơ Lâm nhỏ bé quá , mình đứng phía trước P, có bằng giáo lý hôn nhân rồi nhé.




 

 
 Cả nhà đây rồi…




Sáu năm trước hai bạn này cũng học với Sơ Lâm, Lúc đó không chịu chụp hình kỷ niệm . Giờ thấy người ta chụp cũng ham vui bon chen đòi chụp ké.
Chị và anh rể đấy.

Thursday, 16 June 2011

THE MAN WHO CAN'T BE MOVED



Lâu rồi nhỉ,
Ngoảnh đi đã 1 tháng nay mình chẳng có thời gian để nhìn lại mình.
Thời gian đáng sợ,
Thôi thúc, lôi kéo người ta trôi tuột theo một cách tàn nhẫn.
Cố gắng chạy đua chỉ để thỏa mãn sự kiêu ngạo .
Cuối cùng mình có gì? Em biết không? chỉ là sự kiêu ngạo.
Tự nhiên lại muốn nghe lại The Script - The Man Who can't be moved.
Bài hát này mình nghe mỗi khi thấy khó kiểm soát, để tự mình phải thoát ra khỏi giới hạn. Để biết rằng em chỉ là em thôi, em gái.

Saturday, 14 May 2011

VŨNG TÀU

Lâu lắm lắm mới có dịp đi chơi.
30/4 vừa rồi bị hụt mất chuyến đi Nha Trang với Anh. Tiếc vô cùng. Tội nghiệp anh cũng phải ở nhà lo công việc, không được đi chơi.
Lần này đi chơi với cả nhà. Tưởng sẽ tắm biển thỏa thích. Không ngờ biển chẳng biết động cái gì mà rác quá trời. Thiệt là tình. Lại còn mưa nữa, cả một buổi chiều mấy chị em cứ ngồi nhìn mưa mà chán.


















Thôi thì chụp hình con gái cho đỡ buồn.

Saturday, 7 May 2011

Những điều tốt đẹp

Khi viết những dòng này, tôi đang nghe 1 bài hát đơn giản và đẹp. Dịu dàng và ngọt ngào.

Hẳn vậy, cuộc sống này cần những điều đẹp đẽ để đáng yêu hơn. Dù đôi khi những thứ đó trở nên thiếu thực tế hoặc lãng mạn đến mức khiến người ta cảm thấy quá ngu ngơ. Nhưng vẫn cần những câu chuyện đẹp, những giai điệu đẹp, những kết thúc đẹp, để người ta tưởng tượng, để người ta hi vọng.

Tôi đã từng viết những thứ đẹp đẽ như vậy. Trong chủ đích, tất cả đều không dẫn đến kết thúc đẹp đẽ. Nhưng có lẽ chính tôi cũng muốn mình hi vọng. Là một người nào đó, một nơi nào đó, một cảm nhận nào đó... Tôi cũng cần có cái để tưởng tượng, để nhìn cuộc đời còn nhiều điều đẹp đẽ đáng yêu. Và tôi cũng không muốn lấy đi của người khác những hi vọng đó.

Đôi khi bạn không biết những điều bạn làm ảnh hưởng đến cuộc sống này, đến những người xa lạ quanh bạn đến mức nào. Nhưng tôi đã hiểu được một phần của điều đó. Nó có ý nghĩa rất lớn rất với tôi. Và cũng phần nào thay đổi cách sống, suy nghĩ, và biểu hiện cảm xúc của tôi.

Dẫu sao, tôi phải cảm ơn điều đó. Vì nhờ nó tôi sống tích cực hơn rất nhiều!

Friday, 6 May 2011

VẪN CÒN MỘT NGƯỜI GOM NẮNG CHO ANH

Vô tình Em đọc một bài thơ có liên quan đến một kỷ niệm rất nhỏ, rất xa... Trên đường về, về với ngày mai.
Vâng, Chỉ có thế.


Vẫn có một người gom nắng cho anh
(Sưu tập ---)
Khoanh lại một khoảng trời
Cho nắng đến một người mà em rất nhớ
Sao anh ko lặng yên trong vòm trời xanh ấy?
để thành phố bây giờ
....mưa ướt đẫm ngàn cây.

Sao anh ko gọi tên em ?
Để xác lá rơi đầy
Một chiếc lá là một lời hứa cũ
Hàng ngàn chiếc lá đã quên hay còn nhớ
Giữa muôn chiều
Sao lại chọn phía ấy để rơi ??

Phía ấy là quá khứ xa xôi
Em giữ trong tim điều bí mật chưa cùng anh nói hết
Phía ấy là hoàng hôn nơi cuối trời trong vắt
Cả gió cũng hờn ghen, nghe anh kể chuyện tình yêu...

Đã hi vọng bao nhiêu , đã thất vọng bao nhiêu
Trong khoảnh khắc Em ngỡ mình gần nhau nhất
Trái tim dối lừa anh , thú nhận điều chân thực
Em làm khỏang trống ấy mênh mông

Ừ thôi , này khoảng trời , này lời hứa viển vông
Gió cứ cuốn hết đi
Cả những điều bí mật ko còn nữa
Mùa thu lao xao kể về một chuyện tình tan vỡ
Có kẻ dại khờ
...gom nắng lại cho anh.....

Wednesday, 4 May 2011

TỐI TRONG LÀNH

Những ngày của công việc cũng qua rồi.
Nhìn lại , có những hài lòng và chưa hài lòng...
Thôi thì có chán chường cũng không thể làm lại.
Thôi thì có hối tiếc cũng có lấy lại được đâu.
Đành thôi.
Dù sao đó cũng chỉ là một góc nhỏ của buổi tối rất trong lành.
Hôm nay chỉ có thế, kết thúc một công trình, giờ đang ngồi chờ anh về. Tự nhiên lại nhớ anh đến thế.
Quay lại với chiếc ghế nhỏ,
Lòng chẳng thấy vui.

Lại nghe Try try try, thấy mọi thứ vẫn rất đẹp, rất đáng để yêu.
Mặc dù chẳng liên quan gì đến ngày hôm nay. Chỉ nghe thế thôi.



Hôm nay,
Chỉ vậy thôi.

Monday, 2 May 2011

Có những chồng chất...

Ngốc ơi,  Cũng đáng lắm.
Sao Ngốc lại làm mọi chuyện ra như thế?
Những thất bại khiến Ngốc khó kiểm soát sao?
Có những điều chỉ nên ở trong lòng không nên ở trên môi Ngốc à.
Nói ra chỉ khiến Ngốc càng trở nên thấp hèn thôi.
Sao cứ phải giải thích cho những hành động  vô cùng sai của Ngốc.
Hành động sai thì không nên cố gắng sửa chữa bằng lời nói. Mà nên sửa chữa bằng hành động thì tốt hơn.

Ngốc cũng không hiểu sao Ngốc lại Ngốc  như thế.

Có những mặt hồ dù không phẳng lặng nhưng Ngốc cũng không nên chạm tay vào, chỉ làm nó nổi sóng hơn thôi.
Mà có khi sẽ làm lật cả con thuyền nhỏ mà Ngốc đang ở trong đó.



Có thêm một chút nữa ra đi.
Chiếc ly bị mẻ có ai muốn cầm lấy mà uống nước.
Hối hận vì những việc đã làm,
Ngốc ơi Ngốc cũng là một con người, không hề hoàn hảo.
Ngốc ơi đôi khí có những việc Ngốc khó có thể làm như điều Ngốc muốn
Ngốc ơi dù có chuyện gì cũng không nên tuyệt vọng.
Ngốc ơi Ngốc cần cố gắng rất nhiều.
Ngốc ơi là Ngốc.
Hãy vượt qua.
Dù kết quả cuối cùng có khiến Ngốc thất vọng.
Ngốc sẽ qua.

Những ngày vừa qua Ngốc cảm thấy rõ ràng là cả hai đang hạnh phúc dù xung quanh có muôn ngàn thứ để lo lắng. Chỉ cần bên nhau, cả 2 sẽ cùng nhau giải quyết mọi thứ thật tốt.
Những ngày vừa qua Ngốc cảm thấy rõ ràng mọi khoảng cách đang hẹp dần lại.
Nhưng
Hôm nay, những đổ vỡ, Lời cảnh cáo....
Mọi thứ cứ ào ào.
Có những thứ với Ngốc giờ đây là một câu chuyện đẹp đẽ và nhẹ nhàng dù nó để lại không ít những ám ảnh, những vết xước và lo sợ mà Ngốc không thể tránh.
Bạn có biết cảm giác hạnh phúc khi bạn có thể làm cho người mình yêu thương hạnh phúc?
Ngốc vẫn chưa làm được điều ấy.
Nên Ngốc sẽ quên hết tất cả. Quên cuộc nói chuyện đã làm Ngốc căng thẳng và khổ sở . Quên cả cảm giác sợ hãi nhưng yên lòng 1 cách đau khổ khi tính tới chuyện rời xa anh. Quên cả những run rẩy khi nghĩ đến những tháng ngày không còn anh bên cạnh. Quên cảm giác chán ngán và mệt mỏi khi nghĩ tới việc phải bắt đầu 1 câu chuyện mới. Quên rằng Ngốc đã từng rùng mình vì tưởng tượng ra anh sẽ quay đi và xóa sạch tất cả mọi thứ về Ngốc mà không chút tiếc nuối hay buồn bã.
Bạn từng nói với tôi, cần phải sống với một chút ích kỷ để giữ gìn trái tim mình được hạnh phúc và tươi mới.
Nên giờ Ngốc sẽ không đau khổ nữa.
Ngốc sẽ không tự trách bản thân, không hành xác bằng những đêm không ngủ để lên kế hoạch ra đi, không bần thần ngồi với một hai giọt nước mắt lạnh ngắt vì nghĩ rằng mình chẳng mang đến điều gì tốt đẹp...
Chúng tôi yêu nhau. Anh nói rằng Ngốc quan trọng với anh. Ngốc cũng không cần gì hơn.
Nên thế là đủ rồi!
---
Giờ thì Ngốc không nghĩ nữa.
Ngốc sẽ nghỉ ngơi vì ngày mai, ngày mai, ngày mai nữa... những người thân yêu của Ngốc sẽ còn cần đến Ngốc bên cạnh!
---
Good luck!
---

Thursday, 28 April 2011

HOW DO YOU DO - ROXETTE




Hôm nay chỉ muốn nghe vậy thôi,
Một bài hát đơn giản,
Một lời chào đơn giản,
Chào nhau như thế cũng làm vui.
Em khao khát cuộc sống đơn giản, suy nghĩ đơn giản thôi, yêu cũng đơn giản .
Em có những người bạn , có khi chẳng bao giờ gặp, nhưng luôn hiểu và mong muốn cho nhau có cuộc sống yên bình.
Cuộc sống vốn đã khuấy động tâm hồn mình rồi, mình gặp nhau , mình chia sẻ cùng nhau, mình thoải mái. Nhưng người ở bên cạnh mình sẽ nghĩ sao? Có thoải mái không? Có khi lại tạo cho họ những suy nghĩ không hay.
Thế là mình không gặp. Không nhắn tin. Mình trút nỗi buồn của mình vào người bạn ấy cũng chỉ là làm họ thêm bận tâm.
Còn với người bạn chỉ nghe mà chẳng chút bận lòng, chỉ là hình thức , chỉ là muốn thể hiện điều gì đó...Tâm sự với người như thế, mình chẳng nhẹ nhàng hơn chút nào, mà có khi cả mình và người bạn ấy lại đi vào ảo tưởng, Lại sinh chuyện....
Mình nên tìm cách để chia sẻ với người ở gần mình nhất. Với một người có ý nghĩa với mình. Hoặc nếu không thể thì cất vào một nơi nào đó - blog- chẳng hạn.
Bài hát mình muốn gửi tới những người bạn của mình. Những người mình không muốn lén gặp, lén nhắn tin. Đó là những mối quan hệ nguy hiểm tiềm ẩn. Chỉ đùa thôi, đừng tưởng là thật nhé. 
Cám ơn bạn đã ở bên tôi lúc tôi cần bạn.
Cảm ơn bạn vì bạn không ở bên tôi chỉ vì muốn tôi bình yên
Cảm ơn bạn đã luôn nghĩ đến tôi một cách trong sáng.
Cảm ơn vì bạn thực sự là một người bạn.

Sunday, 24 April 2011

Một người khác

Một tin nhắn buổi tối , chỉ quan tâm và chỉ đơn giản là muốn nói chuyện với anh - vào buổi tối - qua điện thoại.
Chắc là không đúng lúc. Anh đang bận làm việc.
Hoặc cũng có thể em không phải là đối tượng để có thể "tâm sự đêm" chăng? -_-

Em không phải là người có thể giúp anh gỡ bỏ những ưu phiền dù em đã cố gắng lắng nghe, cố gắng hiểu , và ở bên anh mỗi khi em thấy anh mệt mỏi và cần được chia sẻ...

Cũng không hiệu quả lắm nhỉ. Chắc em không có khiếu chia sẻ, cũng không có duyên ăn nói để dù có nói nhiều chuyện lung tung, linh tinh vẫn có thể khiến anh cảm thấy thoải mái, vui vẻ, và ngủ ngon...
Em, không may mắn được là người như thế.

Em,
Chỉ hơi tham thôi, một chút thôi !
Vì chỉ muốn nhận một tin nhắn nghe thật ngọt ngào vào buổi tối trước khi đi ngủ.

"Chúc em iu ngủ ngon"  nghe cũng được, và thế cũng đủ. Em rất vui vì anh đã nhớ đến em.

Nhưng giá như : " Em có thức khuya làm việc không? Hnay làm việc có vui không ? Có đi đâu chơi không? Kể anh nghe đi ? "
Có lẽ em sẽ cười và nói anh sến nhỉ. Nhưng em sẽ vô cùng hạnh phúc nếu anh quan tâm em theo cách như thế.

Chỉ là giá như thôi.

Hoặc khi anh buồn, mệt mỏi
Mà em thì vô tâm , không biết cách chia sẻ cùng anh, cũng không tinh tế để nhận thấy anh đang cần chia sẻ. Tự nhận xét nhé, Em quá tệ.

Nhưng giá như anh nhắn cho em :" Em có phải thức khuya làm việc không? Hôm nay anh bị stress nhiều việc quá. Tâm sự với anh chút được không?
Em sẽ thức cả đêm để nghe anh nói, hoặc nói thật nhiều để anh vui. Để được là người giúp anh tháo bớt gánh nặng trên vai. Để được nghe anh nói rằng : " Cám ơn em đã nói chuyện với anh, anh thấy thoải mái hơn rất nhiều...giờ, anh sẽ ngủ ngon..."

Cũng chỉ giá như là thế.

Cuối cùng thì vẫn là em vô tâm

Nhưng...
...có...
...Một người khác.

Đang nghe Linh hát "Chỉ Là Giấc Mơ". Yêu  Linh rồi,
Lại cảm thấy buồn tênh ... chênh vênh ... và ... sao nhẹ một cách lạ lùng.



Em chẳng thể hiểu nổi em.
Chờ đợi ai?
Anh ở đâu?
Em ở đâu?

Em,
Giống như đang bơi ngoài biển , xa thật xa bờ cát
Cứ thế, bơi , mệt nhoài , ý chí và tâm hồn cạn kiệt.
Nhìn thấy bãi cát trắng, êm êm , gần thật gần
Tưởng như có thể nằm soài, ôm lấy mặt cát
Bình yên.

Bất chợt,
Một con sóng,
Kéo em, xô em, trôi tuột khỏi vòng tay cát trắng.
Em lênh đênh,
Không biết bám víu vào đâu.
Chỉ nhẹ nhàng vui
Vì biết rằng, dù không có em
Bãi cát ấy vẫn tràn ngập nắng, gió
Và chắc cũng không thiếu những dấu chân.
Một người khác.

Friday, 22 April 2011

Em,


Có một ngày vừa sáng, nắng không tràn qua ô cửa thân quen.
Đọc những dòng tin không phải của mình em thấy mắt hơi cay.

Xin lỗi nhé, vì em không thể làm anh vui, vì em không thể sẻ chia những khó khăn đang đè nặng trên vai anh. Xin lỗi vì có khi em cũng là một phần không nhỏ của gánh nặng ấy.
Xin lỗi vì vô tình thôi.

Ngày đó trôi qua bình thường, em thấy nhẹ nhõm vì biết rằng khi em không thể là người bạn để tâm sự thì sẽ có một người  luôn sẵn sàng để chia sẻ cùng anh.
Em muốn dịu dàng , nhẹ nhàng ở bên anh như một khúc nhạc , như một mảng chiều êm ả không chút bận lòng. Nhưng lòng em lại gợn sóng, u sầu và khó hiểu.

Những cảm xúc
Đôi khi em muốn giữ lại cho mình nhưng thật khó. Tất cả cứ trôi đi. Giống cơn gió thoảng qua làm mặt nước lung lay, làm cành cây lao xao và lá cũng trôi theo gió. Biết tìm lại ở đâu?

Đôi khi em bắt gặp những điều em đã đánh mất trong người khác. Em chỉ đứng ngoài nhìn vào và chợt nhớ rằng mình đã quên! Vội vã tìm nhưng chẳng còn lại bao nhiêu. Góp lại cho đầy nhưng dường như chẳng thể đủ.
Cứ thế,
Mỗi ngày một chút, mất đi một chút điều quý giá , thêm vào một chút buồn và trống rỗng.
Còn lại em...

Monday, 18 April 2011

Mưa,


Hôm nay có chút mưa,
Xa xôi và khắc khoải

Em chia sẻ với tôi về tình yêu, về niềm tin, và có mưa...
Tôi thấy em buồn , đôi mắt trĩu nặng, giọng em run vì không biết phải trải lòng mình như thế nào để vẫn có thể bảo vệ được người dù vô tình đã khiến em đau.

Em tôi, đôi mắt yếu ớt và run run.

Muốn khuyên em nhiều , chân thành và thẳng thắn. Nhưng những lời khuyên ấy chắc sẽ khiến em đau hơn.
Những suy nghĩ của tôi về tình yêu của em không còn khách quan nữa. Không còn đáng tin. Nên lại thôi.

Vì tôi cũng thế, cũng như em. Yếu đuối và rối bời. Tôi viết entry này cho em cũng là cho tôi.

Chỉ mong em bình yên,
Chỉ mong tôi bình yên.

Sunday, 17 April 2011

Chủ Nhật với Rio

- Một ngày vất vả. Cả đêm thức làm việc nên hơi căng thẳng. Em thèm được ngủ nướng giống con gái Su Su.
- Buổi sáng lại làm việc cùng chủ đầu tư. Mệt mỏi và tức giận. Quên cả bữa ăn sáng với T, Quên cả ly cafe' quen thuộc mỗi ngày.
- Tất cả đều được bù đắp rồi. Thư giãn với Rio. Mong tuần nào cũng có một buổi tối đẹp như thế.
---
Đôi khi em thèm được tư do, có đôi cánh bay khắp nơi, không lo gì cho ngày mai, không lo gì cho hiện tại, chỉ đơn giản sống hết mình với tình yêu, thật thà với suy nghĩ.

"Rio" thể hiện một tình cảm trong sáng, giản dị, đời thường. Tình bạn, tình yêu đâu cần phân biệt chủng loài hay màu da. Chỉ cần là cảm xúc thật.

Jewel và Linda là những cô gái cá tính. Cái cá tính hòa quyện cùng chất nữ tính mà hai nhân vật sở hữu thật sự là hoàn hảo. Giây phút Blu và Otolio nhìn thấy Jewel và Linda xuất hiện như thiên thần khiến em có chút ganh tị.
Em không khiến anh phải ngơ ngác và mềm nhũn ra như thế nhỉ!


Jewel và Linda,
Tôi đã nghĩ  tình yêu và tình bạn của họ tồn tại giống như cỏ cây, hoa lá, như nắng, như gió, như sắc màu . Rất tự nhiên. Giữa họ là niềm tin vững vàng . Mọi vui buồn, hạnh phúc  trôi qua trong đời  như những làn gió thoảng. Nó không dữ dội và cũng không để lại quá nhiều ám ảnh mà mang lại những nỗi nhớ da diết như người ta khát thèm cảm giác yên bình. Jewel mạnh mẽ, quyết đoán và hoàn toàn bản năng. Linda duyên dáng trầm tính hơn Cả hai có một điểm chung đó là YÊU. Họ yêu với một tình yêu ngây thơ, sống một cuộc đời vô tư, nhân hậu và yêu thương mọi người, Họ không suy nghĩ quá nhiều và biết đơn giản hóa nhiều vấn đề. Nó khiến cho cuộc sống thanh thản hơn. Họ, thật khác con người tôi, họ là những cô gái mà tất cả đàn ông trên thế giới muốn có. Và người đàn ông có được một người - giống như - họ, là một trong những đàn ông hạnh phúc nhất thế giới này.
Người đàn ông của tôi, hẳn nhiên không phải nằm trong số những người may mắn có được một người phụ nữ như vậy, bởi anh ấy đang có Tôi. 

"Đầu óc không có nhiều những con số, nhưng trái tim lại có quá nhiều nỗi buồn".
Những nỗi buồn của tôi đã cất cánh bay đi nhiều kể từ khi anh ấy đến. Khi ở cạnh anh ấy, tôi không đủ thời gian cho những suy tư vẩn vơ, cho ưu phiền và những vết thương đã xanh rêu. Có lẽ một phần bởi thế nên tôi ở lại. Người đàn ông của tôi, bởi anh không trói tôi lại, nên tôi không khao khát ra đi...

Cuộc sống có quá nhiều góc cạnh để ta thưởng thức. Sẽ không có góc nhìn nào có thể trùng với góc nhìn nào, và những quả táo có vị chua, ngọt chưa bao giờ giống nhau. 

Dẫu sao, tôi đã có những chiều thật dịu dàng và bay bổng với hạnh phúc của người khác. Dẫu sao cũng nên để tình yêu tự tìm lấy con đường riêng. Dẫu sao cũng không nên là quá nhiều.

Bởi, tôi hiểu!


Friday, 15 April 2011

Gọi em đâu rồi ?

Đó chỉ là một khoảnh khắc.
Trời đang mưa.
Tiếng mưa nghe lạnh
Mịt mờ và ảm đạm.
Cứ lo ngập nước con hẻm phía sau, nơi mang lại chút ánh sáng, chút gió, chút sinh khí cho văn phòng nhỏ bé này.
---
Lại nghĩ đến những điều không vui,
Có người cảm thấy thật bình thường khi những người bạn của bạn nói những câu đùa vui ác ý với em.
Có người cảm thấy mệt mỏi vì em tự đem phiền muộn vào cuộc sống vốn không ít những lo toan.
Người ta lại thấy khó chịu khi em phản ứng chỉ vì em sợ.
Có lẽ người ta không hiểu rằng lời nói tuy đùa thật, nhưng không hẳn là không có ý.
Người ta quên là em
Những gì em cần lúc ấy chỉ là một chút ủi an.
Một chữ thôi.
Để em luôn tin.
---
Những bông hoa đẹp, khó mà không ngắm nhìn.
Dù trên tay anh cũng có một bông hoa.
---
"Những ngày này, trong lòng em chợt cảm thấy cô đơn."
Có nhiều thay đổi. Có những điều mới đến. Và có những điều đã ra đi.
Tôi. Khoảnh khắc này, thấy hoảng hốt và lạc loài.
Không bao giờ là an toàn khi đặt niềm vui của bạn vào tay một người xa lạ.
Dù sao cũng xin lỗi vì em đã Giận.  
---
Đêm nay Mưa.
Người thì buốt giá nhớ cơn mưa mà mình đã đi qua.
Người thì buốt giá nhớ cơn mưa mà mình để lại.
Kẻ lại buốt giá nghĩ đến cơn mưa chưa tới trong đời mình.
Tôi thì có buốt giá mưa trong tim tôi.
Khoảnh khắc. Khi tôi nhìn thấy. Ánh đèn đường vàng vọt. Sáng. Nhưng mãi mãi cô đơn.
---
QA từng nói với tôi rằng:
"Yêu thương lâu ngày rồi sẽ cạn. Con chim sẻ bên cửa sổ rồi sẽ tung cánh bay vào trời xanh."
Và em đi.
Tôi đã gọi.
Nhưng em không về.
------------------------------------

Saturday, 9 April 2011

P's day

09 04 2011
Bắt đầu 1 ngày bình thường, sinh nhật Phong, sinh nhật anh iu.
Mình đã tự làm và đăng blog của Archiart rồi mà , thế mà bây giờ lại cảm thấy khó quá đi.
Phải mất hai ngày mới có thể viết được .
Chúc mừng sinh nhật Phong, phải tới 12h đêm mình mới nhắn tin chúc mừng, chắc là buồn và giận đây.
Người ta thích những điều ngọt ngào, không ưa những gì cay đắng. Nhưng dường như nói những lời cay đắng thì dễ dàng hơn những câu nói ngọt ngào rất nhiều. Sợ bị tìm thấy. Sợ bị bắt. Nên lời nói đến đầu môi mà không thốt ra được thì lại im lặng mà nuốt vào. Dù chỉ là 1 lời chúc. Bé xíu.

Ta sẽ sống ngày hôm nay. Sống ngày mai, và ngày kia nữa... Để chờ xem liệu có 1 ngày, đi cạnh nhau bên bờ biển và gọi điện cho cô con gái út 21 tuổi. Lại hạnh phúc như ngày hôm nay!
Mừng sinh nhật, P.
Happy. Có nghĩa là Hạnh phúc!