Thursday, 28 April 2011

HOW DO YOU DO - ROXETTE




Hôm nay chỉ muốn nghe vậy thôi,
Một bài hát đơn giản,
Một lời chào đơn giản,
Chào nhau như thế cũng làm vui.
Em khao khát cuộc sống đơn giản, suy nghĩ đơn giản thôi, yêu cũng đơn giản .
Em có những người bạn , có khi chẳng bao giờ gặp, nhưng luôn hiểu và mong muốn cho nhau có cuộc sống yên bình.
Cuộc sống vốn đã khuấy động tâm hồn mình rồi, mình gặp nhau , mình chia sẻ cùng nhau, mình thoải mái. Nhưng người ở bên cạnh mình sẽ nghĩ sao? Có thoải mái không? Có khi lại tạo cho họ những suy nghĩ không hay.
Thế là mình không gặp. Không nhắn tin. Mình trút nỗi buồn của mình vào người bạn ấy cũng chỉ là làm họ thêm bận tâm.
Còn với người bạn chỉ nghe mà chẳng chút bận lòng, chỉ là hình thức , chỉ là muốn thể hiện điều gì đó...Tâm sự với người như thế, mình chẳng nhẹ nhàng hơn chút nào, mà có khi cả mình và người bạn ấy lại đi vào ảo tưởng, Lại sinh chuyện....
Mình nên tìm cách để chia sẻ với người ở gần mình nhất. Với một người có ý nghĩa với mình. Hoặc nếu không thể thì cất vào một nơi nào đó - blog- chẳng hạn.
Bài hát mình muốn gửi tới những người bạn của mình. Những người mình không muốn lén gặp, lén nhắn tin. Đó là những mối quan hệ nguy hiểm tiềm ẩn. Chỉ đùa thôi, đừng tưởng là thật nhé. 
Cám ơn bạn đã ở bên tôi lúc tôi cần bạn.
Cảm ơn bạn vì bạn không ở bên tôi chỉ vì muốn tôi bình yên
Cảm ơn bạn đã luôn nghĩ đến tôi một cách trong sáng.
Cảm ơn vì bạn thực sự là một người bạn.

Sunday, 24 April 2011

Một người khác

Một tin nhắn buổi tối , chỉ quan tâm và chỉ đơn giản là muốn nói chuyện với anh - vào buổi tối - qua điện thoại.
Chắc là không đúng lúc. Anh đang bận làm việc.
Hoặc cũng có thể em không phải là đối tượng để có thể "tâm sự đêm" chăng? -_-

Em không phải là người có thể giúp anh gỡ bỏ những ưu phiền dù em đã cố gắng lắng nghe, cố gắng hiểu , và ở bên anh mỗi khi em thấy anh mệt mỏi và cần được chia sẻ...

Cũng không hiệu quả lắm nhỉ. Chắc em không có khiếu chia sẻ, cũng không có duyên ăn nói để dù có nói nhiều chuyện lung tung, linh tinh vẫn có thể khiến anh cảm thấy thoải mái, vui vẻ, và ngủ ngon...
Em, không may mắn được là người như thế.

Em,
Chỉ hơi tham thôi, một chút thôi !
Vì chỉ muốn nhận một tin nhắn nghe thật ngọt ngào vào buổi tối trước khi đi ngủ.

"Chúc em iu ngủ ngon"  nghe cũng được, và thế cũng đủ. Em rất vui vì anh đã nhớ đến em.

Nhưng giá như : " Em có thức khuya làm việc không? Hnay làm việc có vui không ? Có đi đâu chơi không? Kể anh nghe đi ? "
Có lẽ em sẽ cười và nói anh sến nhỉ. Nhưng em sẽ vô cùng hạnh phúc nếu anh quan tâm em theo cách như thế.

Chỉ là giá như thôi.

Hoặc khi anh buồn, mệt mỏi
Mà em thì vô tâm , không biết cách chia sẻ cùng anh, cũng không tinh tế để nhận thấy anh đang cần chia sẻ. Tự nhận xét nhé, Em quá tệ.

Nhưng giá như anh nhắn cho em :" Em có phải thức khuya làm việc không? Hôm nay anh bị stress nhiều việc quá. Tâm sự với anh chút được không?
Em sẽ thức cả đêm để nghe anh nói, hoặc nói thật nhiều để anh vui. Để được là người giúp anh tháo bớt gánh nặng trên vai. Để được nghe anh nói rằng : " Cám ơn em đã nói chuyện với anh, anh thấy thoải mái hơn rất nhiều...giờ, anh sẽ ngủ ngon..."

Cũng chỉ giá như là thế.

Cuối cùng thì vẫn là em vô tâm

Nhưng...
...có...
...Một người khác.

Đang nghe Linh hát "Chỉ Là Giấc Mơ". Yêu  Linh rồi,
Lại cảm thấy buồn tênh ... chênh vênh ... và ... sao nhẹ một cách lạ lùng.



Em chẳng thể hiểu nổi em.
Chờ đợi ai?
Anh ở đâu?
Em ở đâu?

Em,
Giống như đang bơi ngoài biển , xa thật xa bờ cát
Cứ thế, bơi , mệt nhoài , ý chí và tâm hồn cạn kiệt.
Nhìn thấy bãi cát trắng, êm êm , gần thật gần
Tưởng như có thể nằm soài, ôm lấy mặt cát
Bình yên.

Bất chợt,
Một con sóng,
Kéo em, xô em, trôi tuột khỏi vòng tay cát trắng.
Em lênh đênh,
Không biết bám víu vào đâu.
Chỉ nhẹ nhàng vui
Vì biết rằng, dù không có em
Bãi cát ấy vẫn tràn ngập nắng, gió
Và chắc cũng không thiếu những dấu chân.
Một người khác.

Friday, 22 April 2011

Em,


Có một ngày vừa sáng, nắng không tràn qua ô cửa thân quen.
Đọc những dòng tin không phải của mình em thấy mắt hơi cay.

Xin lỗi nhé, vì em không thể làm anh vui, vì em không thể sẻ chia những khó khăn đang đè nặng trên vai anh. Xin lỗi vì có khi em cũng là một phần không nhỏ của gánh nặng ấy.
Xin lỗi vì vô tình thôi.

Ngày đó trôi qua bình thường, em thấy nhẹ nhõm vì biết rằng khi em không thể là người bạn để tâm sự thì sẽ có một người  luôn sẵn sàng để chia sẻ cùng anh.
Em muốn dịu dàng , nhẹ nhàng ở bên anh như một khúc nhạc , như một mảng chiều êm ả không chút bận lòng. Nhưng lòng em lại gợn sóng, u sầu và khó hiểu.

Những cảm xúc
Đôi khi em muốn giữ lại cho mình nhưng thật khó. Tất cả cứ trôi đi. Giống cơn gió thoảng qua làm mặt nước lung lay, làm cành cây lao xao và lá cũng trôi theo gió. Biết tìm lại ở đâu?

Đôi khi em bắt gặp những điều em đã đánh mất trong người khác. Em chỉ đứng ngoài nhìn vào và chợt nhớ rằng mình đã quên! Vội vã tìm nhưng chẳng còn lại bao nhiêu. Góp lại cho đầy nhưng dường như chẳng thể đủ.
Cứ thế,
Mỗi ngày một chút, mất đi một chút điều quý giá , thêm vào một chút buồn và trống rỗng.
Còn lại em...